"Đừng nói đến nó nữa!" Ông cụ giận hừ mũi, "Mới sáng ra, con nhắc tới nó làm gì! Từ hôm đó nó bỏ nhà đi đã mấy ngày rồi! Thằng con bất hiếu hỗn láo, cho dù bị ta đóng băng hết tài khoản chi phiếu cũng không thèm về, thật muốn ta tức chết!"
"Ba, ba đừng nóng giận!" Ôn Như Cảnh không ngờ lại chữa tốt thành xấu, vội xoa dịu, "Yến Thừa còn trẻ, có rất nhiều điểm không thể hiểu rõ được như ba, anh ấy làm sai điều gì con thay mặt anh ấy nói xin lỗi với ba, mong ba đừng tức giận ảnh hưởng tới thân thể..."
Ông cụ hầm hừ: "Hừ, nếu bây giờ nó xuất hiện trước mặt ta, ta sẽ không tức giận nữa! Thằng nhóc thối, nếu nó có một nửa ngoan ngoãn của con thì ta đã sống lâu trăm tuổi..."
Trong lúc hai người đang nói chuyện, một người làm chạy nhanh tới.
"Lão gia, thiếu gia đã về!"
Ông cụ ngạc nhiên đứng dậy, không ngờ lời mình mới nói đã trở thành sự thật, tuy bất ngờ nhưng ông rất vui vẻ: "Thật sao! Thằng nhóc thối đó, cuối cùng đã cam chịu về nhà! Còn không mau gọi nó tới đây!"
Trên gương mặt người làm công có vẻ mất tự nhiên, ông ta nói đứt quãng: "Lão gia, nhưng... nhưng thiếu gia trông có vẻ, có vẻ..."
"Sao vậy?" Ôn Như Cảnh hỏi, "Yến Thừa làm sao?"
Cô ta lo lắng: "Có phải thân thể anh ấy không khỏe không? Có phải trông rất nhếch nhác? Ở bên ngoài nhất định đã chịu khổ... Đều là lỗi của con, khiến anh ấy tức giận bỏ nhà đi..." Ôn Như Cảnh lo lắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554594/chuong-237.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.