Edit: Phong Nguyệt
Liên Hoa mờ mịch mở mắt, ánh mặt trời chói mắt để làm cho cô trừng mắt nhìn, mới thích ứng ánh sáng. Cô nhẹ nhàng ngồi dậy, vừa nhìn người bảo vệ bên cạnh của cô, lập tức bị hù sợ hoàn toàn.
"Mẹ!" Tiểu Bạch hai mắt tỏa sáng, bỏ lại quyển sách đang xem nhào tới, bé kéo Liên Hoa, "Mẹ đã tỉnh! Mẹ, thân thể mẹ còn khó chịu không?"
Triển Thiếu Khuynh cũng bu lại, quan tâm hỏi: "Liên Hoa, em có khỏe không? Muốn ăn cái gì không?"
Liên Hoa ngơ ngác nhìn hai người này, tốc độ chớp mắt cực nhanh, sờ sờ trên bụng của mình, lo lắng giật giật thân thể, cô từ từ cảm thụ thân thể có sự biến hóa.
Đáng chết, bây giờ cô đang tới kỳ sinh lý, một đêm này, cô làm sao sống......
Triển Thiếu Khuynh nhận thấy được cô đanglúng túng, nóivới Tiểu Bạch: "Tiểu Bạch, con đi lấy một chút điểm tâm tới cho mẹ có được hay không? Mẹ hẳn đói bụng rồi, lấy bữa ăn sáng đường đỏ và bánh xốp nha?"
"Vâng! Mẹ, mẹ chờ một chút nha!" Tiểu Bạch gật đầu, vẫy hai chân chạy ra khỏi gian phòng.
Triển Thiếu Khuynh tiến lên điều chỉnh tư thế ngồi của Liên Hoa, nhẹ giọng an ủi cô: "Em đừng lo lắng, nữ người hầu một mực giúp em thay quần áo, không có chuyện gì......"
Liên Hoa lấy tay nâng trán, trời ạ, cô thật là mất mặt chết, một kỳ kinh nguyệt đơn giản, làm cho cả nhà đều biết rõ rồi!
Cô thật nhớ chết, bị người khác thay quần áo, a a a a, kể từ khi cô thoát khỏi giai đoạn trẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554587/chuong-230.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.