Edit: Phong Nguyệt
"Ô —— Ừm......" Liên Hoa cắn góc chăn, đè nén không để cho đau đớn rên rỉ ra miệng, không đành lòng đánh thức con trai ngủ say ở bên cạnh.
Tiểu Bạch lại mờ mịch, bị âm thanh như có như không đánh thức, bé dụi mắt ngáp lên, nhẹ nhàng ngồi dậy. Bé tự tay đẩy đẩy mẹ bên cạnh, buồn ngủ kêu một tiếng: "Mẹ?"
Sờ đến bọc lấy tấm thảm, Liên Hoa ở trên giường co rúc thành con tômkhom thành một đoàn, Tiểu Bạch cảm thấy có cái gì không đúng, lục lọi bật ngọn đèn ở đầu giường lên, vừa nhìn sắc mặt của Liên Hoa, Tiểu Bạch lập tức hoàn toàn tỉnh: "Mẹ! Mẹ làm sao vậy?!"
"Tiểu —— Tiểu Bạch ——" Liên Hoa liền trấn an con trai bằng nụ cười cũng chen không ra được, gượng chống tinh thần mở miệng, cô tái mặt nhỏ giọng nói, "Không có việc gì, con ngoan ngoãn ngủ đi......"
"Mẹ, làm sao có thể không có việc gì! Mẹ có phải thân thể không thoải mái hay không?" Tiểu Bạch hoàn toàn không tin tưởng, nằm ở bên cạnh Liên Hoa mặt sốt ruột.
Nhìn mẹ đau đến không ngừng nhỏ giọng rên rỉ, bé cố gắng nghĩ tới lúc mình ngã bệnh mẹ là chăm sóc bé như thế nào, ý tưởng lóe lên, bé nhảy xuống giường đi, vung lấy bắp chân y hệt củ sen chạy đến phòng tắm, kéo khăn lông xuống liền trở lại, nó ra dáng cầm khăn lông lau mặt của Liên Hoa: "Mẹ, con giúp mẹ lau mồ hôi, lau sạch sẽ mồ hôi, mẹ sẽ thoải mái......"
Liên Hoa bị con trai thân mật cử động làm cho trái tim ấm áp,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554585/chuong-228.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.