Không phải con nói mẹ con chơi ba trò sẽ không ảnh hưởng gì mà? Thế này mà con nói không sao à? Nhìn mặt mẹ con mà xem, trắng đến mức có thể dọa người rồi! Đứa con trai bất hiếu này còn muốn kéo mẹ đi chơi nữa à!
Ánh mắt anh nhìn Tiểu Bạch chính là truyền lời nói này, còn ý nghĩ thực sự trong lòng anh thì chỉ có mình anh biết thôi…
Tiểu Bạch bị ánh mắt lạnh lùng của Triển Thiếu Khuynh làm run lên, sao ánh mắt của cha còn có sức ép hơn cả khi mẹ giận thế nhỉ!
Cậu hiểu rõ ý trách của cha, nhưng lại thấy tủi thân hết sức, cười gượng dựa vào Liên Hoa, kéo tay cô nói: “Mẹ ơi, là tại con, hu hu…Con chỉ muốn để mẹ chơi vui vẻ thôi mà, không ngờ lại thành ra thế này, đều tại con…”
Liên Hoa nghiêng đầu, ngây ngốc nhìn Tiểu Bạch rồi nở một nụ cười ngọt ngào, đưa tay xoa gương mặt tròn trịa giống bánh bao mới ra lò của con trai, giọng nói nũng nịu nhẹ nhàng nói với cậu: “Tiểu Bạch à Tiểu Bạch ~”
“Mẹ ơi ~” Tiểu Bạch đương nhiên đón nhận sự trêu ghẹo của mẹ rồi, mặc dù lúc này Liên Hoa rõ ràng rất thất thường nhưng Tiểu Bạch nhìn mẹ mình nhõng nhẽo nũng nịu quen rồi vì vậy không hề cảm thấy sự gượng gạo của mẹ có gì bất thường.
Cậu chà chà cánh tay mẹ, ngẩng đầu hỏi: “Mẹ ơi lát nữa chúng ta đi chơi mấy trò nhẹ nhàng thôi nhé? Mẹ muốn chơi trò gì?”
Triển Thiếu Khuynh đã lấy điện thoại truyền lệnh cho vệ sĩ, anh nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554582/chuong-225.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.