Edit: Lavender - Blue
"Yến —— Yến Thừa......" Trên mặt Ôn Như Cảnh toát ra mồ hôi lạnh, gượng cười hỏi, "Lời này của anh là có ý gì, em không hiểu chút nào......"
"Cô không hiểu? Cô không hiểu còn ai có thể hiểu!" Đỗ Yến Thừanhìn Ôn Như Cảnh, trong mắt chán ghét, "Cô cất mặt nạ hoa lê đẫm mưa mãnh mai đó đi, tôi sẽ không bị cô che mắt! Trong một tháng này, trên thương trường tôi đã trải qua gian khổ, đã có thể phân biệt được xấu xa gian xảo rồi, mẹ con các người mưu mô và ác độc, làm sao đến bây giờ tôi mới phát hiện chứ......"
"Anh —— anh rốt cuộc anh đang nói cái gì......" Ôn Như Cảnhcòn là giả bộ ngu, bước tới vỗ về anh, "Yến Thừa, rốt cuộc ở bên ngoài anh nghe được cái gì, lại khác thường như vậy? Chúng ta là vợ chồng, anh nghe được lời đỗn đãi gì, có chuyện gì phiền lòng,có thể nói với em, có chỗ nào không rõ, em đều có thể giải thích với anh ——"
"Vợ chồng? Tôi hận chính là chúng ta lại là vợ chồng! Cô có thai, tôi phải cưới cô, cô gả vào nhà họ Đỗ, những chuyện này đều là mưu kế tính toán của hai mẹ con người đã thành công phải không?!"
Tròng mắt đen của Đỗ Yến Thừa đầy lửa giận, chỉ vào Ôn Như Cảnh hừ mũi rống giận: "Sau khi cưới cô, tôi liền nghĩ tới chuyện ngày đó, lúc tôi tìm cô nói chia tay cô dẫn dụ tôi, sau đó chưa tới mấy ngày cô đi bệnh viện kiểm tra kết quả mang thai, lúc cô nói với tôi mang thai, cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554571/chuong-214.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.