Triển Thiếu Khuynh trìu mến nhìn Liên Hoa nói: "Tới bây giờ anh cũng không biết, em lại có tâm tư như vậy......"
"Em không có tâm kết, em có tâm tư gì chứ?" Liên Hoa lên tiếng phủ nhận, "Nếu như anh cho rằng em có suy nghĩ như vậy là do trong lòng bị ám ảnh, vậy anh đã sai lầm rồi, đây chỉ là phong cách sống của em mà thôi, em cho là tương lai như vậy rất tốt, anh không cần phải mang tiêu chuẩn của anh đến để cân nhắc em!"
"Được, anh sai lầm rồi." Triển Thiếu Khuynh cũng thuận theo cô, anh biết, trong lòng Liên Hoa vẫn bị quá khứ ám ảnh, chỉ là cô không thừa nhận cũng không muốn thừa nhận mà thôi. Hiện tại, điều anh muốn làm là muốn dùng tình cảm để hòa tan sự lạnh lẽo của cô, tới chữa khỏi vết thương của cô, mà không phải ở đây mà tranh cãi về vấn đề này.
Triển Thiếu Khuynh nói tiếp: "Cuộc đời của em dĩ nhiên đã được em an bài rất hoàn mỹ viên mãn, em thích cuộc sống như thế nào, anh cũng không có ý kiến gì, nhưng mà, em cũng muốn dùng cuộc sống như vậy áp dụng cho Tiểu Bạch, để cho cuộc sống tương lai của nó cũng một mình không người nương tựa như vậy sao......"
"Tiểu Bạch, chuyện này thì liên quan gì tới Tiểu Bạch?" Liên Hoa cau mày, "Từ nhỏ em đã hết lòng dạy dỗ nó, tình yêu của em với Tiểu Bạch tuyệt đối sẽ không thay đổi, nó nhất định sẽ bình an khỏe mạnh hạnh phúc vui vẻ mà lớn lên, tại sao anh lại nói nó sẽ cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554566/chuong-209.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.