Sáng sớm, ánh mặt trời ấm áp chiếu sáng khắp trạch viện nhà họ Triển, nhóm người làm ở trạch viện đang làm việc như con thoi, lqd thỉnh thoảng che miệng cười trộm, cảm thấy hành động cử chỉ và lời đối thoại của các chủ nhân hết sức giải trí.
Ông cụ Triển không ngừng kéo Tiểu Bạch nói nhỏ: “Tiểu Bạch, ông nội thật phải đi, con thật không đi theo ông nội ra ngoài à...... Tiểu Bạch, ông nỗi dẫn con ra nước ngoài chơi nha, đi rất nhiều rất nhiều nơi thích thú, ăn rất nhiều món ăn ngon!”
“Ông nội......” Tiểu Bạch bất đắc dĩ kéo tay ông nội, nhẹ giọng trấn an ông, “Ông nội, thương thế của con còn chưa lành đâu, cho nên không thể đi theo ông ra khỏi nước á! Ông có việc gấp cần đi xử lý ngay, cứ yên tâm đi đi, đừng lo lắng cho con, con sẽ dưỡng thương thật tốt, sẽ không để cho ông nội nhớ.”
Ông cụ Triển vẫn không cách nào buông tay: “Bảo bối của ông, làm sao ông có thể yên tâm! Thiệt là, khó khăn lắm con mới xuất viện, ông nội mới đón con về nhà ở, l.q.đ ai biết vài người bạn ở nước ngoài liên tục gặp chuyện không may! Nếu như không phải là người bạn kia của ông gọi điện thoại cả đêm, ông không thể không đi, hôm nay sẽ phải ngồi máy bay rời đi, ông nội sẽ đi đấy...... Tiểu Bạch, lần này ông nội đi, có lẽ mười ngày nửa tháng cũng không thể trở lại, có lẽ đến lúc đó con sẽ quên mất ông nội rồi!”
Tiểu Bạch mắt khép hờ bất đắc dĩ nhếch khóe miệng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554554/chuong-197.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.