Edit: Nhật Dương
Liên Hoa và Triển Thiếu Khuynh nói một chút về những sắp xếp sau này, không biết nói chuyện bao lâu, cô vừa nhìn thời gian xong thì vội vàng kết thúc cuộc nói chuyện với Triển Thiếu Khuynh.
Liên Hoa đi lên trước, nhắc nhở tiểu Bạch đã muốn chơi điên rồi: “Tiểu Bạch, đã chín giờ rưỡi, con cũng nên đi ngủ...! Ông nội cũng mệt mỏi, đừng quấn ông nội chơi quá mức, l^q"đ con phải để ông nội nghỉ ngơi, ngày mai chúng ta lại cùng nhau chơi có được hay không?”
“À?” Tiểu Bạch thất vọng kêu rên, “Con còn chưa nói hết với ông nội đâu, con không mệt, một lát nữa đi ngủ có được hay không......”
“Trẻ nhỏ không ngủ đủ, không ngủ sớm dậy sớm thì sẽ không cao lớn đâu!” Liên Hoa ngước mắt lườm con trai, mơ hồ uy hiếp bé nói, “Bây giờ con nguyện ý đi ngủ hay vẫn hy vọng hôm nay cả đêm đều không ngủ!”
“Con đi ngủ!” Tiểu Bạch lập tức bò dậy khỏi thảm trải sàn, vẫy tay với ông cụ Triển, “Ông nội, cháu nên đi ngủ với mẹ, ông nội cũng sớm nghỉ ngơi một chút, ngủ ngon ạ!” Bé biết mẹ thật sự có thể làm bé cả đêm không ngủ, bé không thể chọc mẹ tức giận, nhất định phải nghe lời mẹ trên những vấn đề mang tính nguyên tắc này.
“Bác Triển, Thiếu Khuynh, cháu dẫn Tiểu Bạch đi nghỉ ngơi, hẹn gặp lại.” Liên Hoa dắt tay con trai, vẫy tay chào tạm biệt hai người rồi xoay người trở về trong phòng.
Trở lại phòng rửa mặt xong, trước khi đi ngủ thì Liên Hoa bắt đầu dạy dỗ tiểu Bạch.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554552/chuong-195.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.