Triển Thiếu Khuynh còn nói: “Liên Hoa, không chỉ là cha nhớ Tiểu Bạch, anh cũng muốn bồi dưỡng tình cảm với bé, lqđ quan hệ của cha con bọn anh hiện tại vẫn lúng túng, anh hi vọng Tiểu Bạch có thể hiểu anh nhiều hơn, có thể thật lòng chấp nhận anh...anh muốn bé đến ở cùng anh, có thể không?”
Liên Hoa bị Triển Thiếu Khuynh khẩn thiết đến mềm lòng. Ánh mắt cô lóe lên, mắt khép hờ không ngừng do dự: “Em biết rõ, em biết nên để Tiểu Bạch và anh hiểu rõ nhau, bây giờ bé vẫn chưa thể cùng sống hòa thuận với anh, cha con hai người nên có thời gian chung đụng, đền bù bốn năm này. Mà em, em không thể......”
“Liên Hoa, không chỉ là Tiểu Bạch, em cũng đến nhà họ Triển đi.” Triển Thiếu Khuynh nhìn thẳng Liên Hoa, vì cô chưa quyết định, vì mục đích của mình được như ý, chậm rãi nói ra: “Em đừng quên, hiệp ước giữa chúng ta còn chưa thực hiện xong, em còn chưa thiết kế riêng cho anh, không vì em thiết kế ra tác phẩm tâm đắc nhất cho Triển thị! Em và Tiểu Bạch cùng đến nhà họ Triển là lựa chọn tốt nhất, thương thế của Tiểu Bạch có thể có hộ lý tốt nhất, tâm ý của cha được thỏa mãn, anh cũng có thể ở chung với con trai, em càng có thể quan sát cuộc sống hằng ngày của anh, về công về tư, đều là trăm lợi mà không có hại!”
Liên Hoa sững sờ, trong lòng lặng lẽ nghiêng về đồng ý, bị anh nhắc nhở, cô mới nhớ tới vẫn quên chuyện này, nửa tháng này đều bận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554546/chuong-189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.