Triển Thiếu Khuynh đi từ ghế trở về phòng bệnh, nhìn cha đang cùng Tiểu Bạch cười vui vẻ náo loạn, Liên Hoa mỉm cười nhìn ông cháu hai người, thỉnh thoảng chen vào nói giải trí, cảnh tượng vui vẻ tốt lành. Triển Thiếu Khuynh cũng lặng lẽ gia nhập vào trong đó, ba đời người vây quanh Tiểu Bạch, cùng nhau cười nói.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, rất nhanh ngày lại qua rồi, Liên Hoa hết sức mừng rỡ với tình hình khôi phục thương thế của Tiểu Bạch, quả nhiên là đứa bé hồi phục rất nhanh, mức độ bình phục của con trai quả thực là mắt thường có thể thấy được, mỗi một ngày đều càng trở nên khỏe mạnh.
Hiện giờ tay chân bị thương của Tiểu Bạch đã bình phục được không sai biệt nên đã tháo băng, chỉ có tay phải bị gảy xương vẫn chưa có hoàn toàn bình phục, nhưng đau đớn đã giảm bớt rõ ràng. Bác sĩ nói cánh tay sưng tấy của Tiểu Bạch bắt đầu từ từ biến mất, vị trí gảy xương cũng bước đầu ổn định, ăn uống chú ý quan trọng dinh dưỡng, cũng có thể hơi gia tăng động tác vận động tay, không cần giống như hai tuần lễ trước để ý không cho phép nhúc nhích.
Lời của bác sĩ khiến Tiểu Bạch như được đặc xá, lập tức vui mừng ồn ào muốn xuất viện. Hai tuần này, một đứa bé bốn tuổi như nhóc bị cột vào trên giường không nhúc nhích được, quả thật Tiểu Bạch hoạt bát hiếu động bị buồn bực, nhưng Liên Hoa lại không chút nào nhượng bộ, cô không yên lòng để Tiểu Bạch xuất viện, dù sao tay phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554541/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.