Edit: Thanh Xuân.
Thời gian lại qua ba ngày, ở trong phòng bệnh trắng tinh, mấy vị bác sĩ vây quanh giường bệnh, hướng dẫn đứa bé trên giường tiến hành rèn luyện phục hồi cánh tay lúc đầu, bọn họ dùng lời nhỏ nhẹ dặn dò những phần cần phải chú ý, không kiên nhẫn rườm rà hướng dẫn.
Mấy người này đều là những bác sĩ có trình độ đứng đầu ở trong bệnh viện Thời Vũ, chuyên nghiên cứu về chỉnh hình và phục hồi cơ thể ở khoa nhi, bác sĩ là do nhà họ Triển cố ý an bài tới đây phụ trách bệnh tình của Tiểu Bạch, bị viện trưởng ân cần dạy bảo một lần, bọn họ tự nhiên biết đứa bé này quan trọng cỡ nào, không thể mắc sai lầm nào.
Liên Hoa nhẹ nhàng nâng tay phải Tiểu Bạch lên, vì con trai động viên: “Tiểu Bạch, làm theo lời của bác sĩ, con từ từ đưa ngón tay bàn tay phải ra, rồi chậm rãi nắm lại...... Con trai ngoan, mặc dù sẽ rất đau, nhưng vì sau này có thể khôi phục hoàn toàn, con phải nhịn một chút, nếu đau quá thì tóm lấy mẹ tay, con phải cố gắng lên!”
“Dạ!” Tiểu Bạch nhẹ nhàng gật đầu, nhìn chằm chằm tay phải mình, vẻ mặt kiên quyết bắt đầu thử hoạt động ngón tay của mình. Giờ phút này vẻ mặt cậu vô cùng nghiêm túc, bởi vì động tác đau đớn mà chân mày nhỏ nhíu chặt lại, nhưng vẫn cắn chặt răng không kêu đau một tiếng. Cậu đang cố gắng nắm tay phải lại lần nữa, cố gắng rèn luyện gập duỗi ngón tay.
Liên Hoa đau lòng không dứt, không ngừng cầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554534/chuong-177.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.