Edit: Thanh Xuân.
Tiểu Bạch đang ngủ bị bàn tay vuốt ve gương mặt làm cho không được thoải mái, cậu cau mũi một cái, tay giơ lên muốn phất nhẹ vật trên mặt, nhưng vừa động thì lại động đến vết thương, cậu nhíu mày lại, ấp úng thì thầm một câu gì đó, bẹp bẹp miệng giật giật, thì lại ngủ thiếp đi.
Triển Thiếu Khuynh vội vàng rụt ngón tay lại, đối với bất kỳ phản ứng nào của con trai anh đều cảm thấy mới lạ và hoảng sợ, trước kia anh lại không tiếp xúc với trẻ con như vậy, chỉ sợ vừa rồi mình sờ loạn một hồi sẽ đánh thức Tiểu Bạch, càng sợ vết thương của Tiểu Bạch sẽ trở nên nghiêm trọng hơn, phải chịu nhiều đau đớn hơn......
Anh sờ lỗ mũi một cái, lại quay đầu nhìn về phía Liên Hoa, trong nháy mắt, anh bị ánh sáng tình mẫu tử của người phụ nữ nhỏ của mình làm cho kinh diễm.
Liên Hoa nhẹ nhàng nắm tay trái không có gãy xương của Tiểu Bạch, dịu dàng vỗ cậu dụ dỗ cậu tiếp tục ngủ. Toàn bộ của tâm lực của cô đều hòa tan ở trên người con trai, theo từng cái hô hấp của cậu mà hô hấp. Cô cứ như vậy nhìn Tiểu Bạch, cẩn thận chăm sóc chăm sóc cho cậu.
Giờ phút này trong mắt Liên Hoa chỉ có Tiểu Bạch, ánh mắt dịu dàng của cô bao quanh con trai đang ngủ say, quả thật hận không thể thay cậu chịu đựng tất cả đau đớn này.
Lúc này, cô thân là mẹ tình thương của mẹ bắt đầu đong đầy, một lòng đau khó nhịn. Tiểu Bạch không có nguy hiểm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554524/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.