Editor: Trà sữa trà xanh
“Mẹ, mẹ —— mẹ đừng khóc......” Tiểu Bạch giơ đôi tay nhỏ bé ra, muốn lau nước mắt cho Liên Hoa, nhưng cánh tay bị băng lại bằng vải rất chặt khiến bé không nhúc nhích được, nhìn bé cố gắng giơ tay ra khiến người ta tan nát cõi lòng, thế nhưng bé lại như người đàn ông thực thụ cắn răng nhịn đau, dịu dàng an ủi mẹ, “Mẹ, thật ra thì không đau chút nào, nhìn dọa người thôi, con không có việc gì......”
“Tiểu Bạch ngoan, con đừng cử động......” Liên Hoa dịu dàng đè tay của con trai lại, hôn hít cánh tay bị quấn băng của Tiểu Bạch, nước mắt lưng chừng trong mắt, nhẹ nhàng nói, “Mẹ biết con tuyệt nhất rồi, con ngoan ngoãn nằm xuống, đừng có lộn xộn...... Mẹ không khóc, bảo bối của mẹ là giỏi nhất, tại sao mẹ lại khóc——”
Cô mỉm cười lau nước mắt, mặc dù tinh thần Tiểu Bạch không phấn chấn có chút hỗn loạn, nhưng con trai vẫn còn nói chuyện, còn có thể cử động nhỏ nhẹ, tuy phòng bệnh này không phải phòng chăm sóc đặc biệt, không có những sợi dây quấn quanh trên người Tiểu Bạch duy trì tánh mạng của nó, vì vậy Liên Hoa rất vui mừng.
Từ lúc cô nhận điện thoại biết Tiểu Bạch ngã xuống lầu bị thương, đến khi cô lo lắng ngồi xe chạy tới bệnh viện, đại khái tốn hơn một giờ. Trong thời gian một tiếng có thể xảy ra bất cứ chuyện gì, cô không biết Tiểu Bạch bị thương thành hình dáng gì, cũng không biết một thân một mình bé ở phòng cứu cấp được chữa trị như thế nào, phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554520/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.