Editor: Trà sữa trà xanh
Liên Hoa chầm chậm mở mắt, đập vào mắt là màu trắng khiến cô hoa mắt, híp mắt trầm tư một chút, mới vừa rồi cô ở dưới đáy nước nhìn thấy mẹ, sao mới vừa mở ra mắt ra đã ở trong một gian phòng màu trắng? Mẹ cô đi đâu rồi, lại bỏ cô đi nữa sao, tại sao không dẫn cô đi theo.....
Chua xót xông lên đầu, Liên Hoa chỉ có thể nhắc nhở mình, mẹ đã qua đời vài chục năm rồi, ở thế giới nào đó nhất định hi vọng cô có thể sống thật tốt, nếu cô còn sống, phải thực hiện hi vọng của mẹ sống thật thật tốt.
Thở dài, cô nghiêng đầu, nhìn thấy một hàng người đứng trước giường bệnh, trừ bác sĩ y tá mặc áo trắng bên ngoài, còn có một số người khác, nhìn thấy cô tỉnh lại, đều bật cười.
Mục Thần tiến lên mừng rỡ kêu lên: “Liên Hoa, em đã tỉnh!”
“Ừ, khi em rơi xuống hồ đã bất tỉnh, sau đó được đưa đến bệnh viện sao ——” Liên Hoa cố gắng nhớ lại mình đã xảy ra chuyện gì, “Em ngủ bao lâu rồi, bác sĩ nói em thế nào?”
Mục Thần cẩn thận đỡ Liên Hoa dậy, cho bác sĩ tiến lên kiểm tra nhịp tim cho cô, còn an ủi: “Em đã ngủ hơn một giờ, bác sĩ nói không có vấn đề lớn, tối nay phải nằm viện quan sát một chút, nếu như không có chuyện gì, ngày mai có thể xuất viện.”
Triển Thiếu Khuynh vòng qua người Mục Thần, chuyển xe lăn đi tới trước mặt Liên Hoa, trong mắt tràn đầy quan tâm, “Liên Hoa, có khó chịu chỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554516/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.