Editor: Trà sữa trà xanh
Ngồi trong xe với cha, Đỗ Yến Thừa nghiêm mặt hết sức bất mãn, trầm mặc hồi lâu, giọng nói trầm thấp oán trách cha: “Cha, sao cha có thể quyết định cuộc sống sau này của con như vậy, tại sao có thể vội vã buộc con cưới Như Cảnh! Con đang nói chia tay với Như Cảnh, con đang bảo đảm với cô ấy, để Đỗ gia đoạn tuyệt quan hệ với Ôn gia......”
“Chia tay với cô ấy? Con bảo Ôn Như Cảnh mang theo con của con rời đi sao? Con cháu Đỗ gia ta tuyệt đối không thể trở thành con riêng, tuyệt đối không thể lưu lạc bên ngoài!” Ông Đỗ chậm rãi ngồi dậy, tức giận đằng đằng giáo huấn con trai, “Yến Thừa, chuyện con làm con phải gánh chịu, bây giờ Như Cảnh mang thai con của con, chẳng lẽ con muốn không bằng cầm thú không cần cô ấy!”
“Con cũng không muốn đứa bé của con lưu lạc bên ngoài, cho nên con mới bảo cô ấy phá thai, để cho tất cả mọi người chúng ta đều nhẹ nhõm......” Đỗ Yến Thừa lẩm bẩm nói, “Đứa bé kia không nên tới, nó không thể sinh ra......”
Ông cụ tức giận, bàn tay chỉ vào con trai run rẩy quát: “Con bị ma ám rồi phải không! Con lại muốn giết chết con của con! Con không muốn nuôi đứa bé kia, như vậy cứ để ông cụ này nuôi cháu nội! Không uổng phí một chút tâm huyết nào của con, con chỉ cần cưới Như Cảnh về, chuyện sau này không cần con quan tâm!”
“Ba! Con không thể sống với Như Cảnh ——” Đỗ Yến Thừa khổ sở ôm đầu, giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554508/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.