Editor: Trà sữa trà xanh
Triển Thiếu Khuynh mỉm cười nhìn Liên Hoa ưu nhã cầm chiếc đũa ăn cơm, anh nhìn ra cô rất thích những món ăn này, nhưng tướng ăn cùng lễ nghi của cô lại hoàn toàn không luống cuống khó coi, cô phong tình cúi đầu gắp thức ăn, sau khi ăn khuôn mặt liền nở nụ cười.
Cô rất đẹp, anh luôn cho rằng cô rất đẹp, nhưng mỗi một lần gặp nhau, anh đều cảm thấy cô đẹp hơn một chút, trong thời gian một ngày làm việc, anh đều kềm chế rung động không dám tỉ mỉ nhìn cô, hiện tại, trong ánh nến lấp lánh, anh không cố kỵ nghiêm túc ngắm nhìn cô.
Hôm nay, anh hiểu cô hơn một chút, cô là người nói là làm, không trì hoãn không lười biếng, lúc cô đang làm việc thì hùng hổ mạnh mẽ vang dội, vô cùng chuyên nghiệp khiến người ta kính nể. Triển Thiếu Khuynh chợt nhớ tới, không biết là ai từng nói qua, lười là đại kỵ của nhà thiết kế, có lẽ một phút lười biếng là có thể hủy diệt toàn bộ linh cảm.
Những lời này rất đúng với Liên Hoa, anh chưa từng thấy bất kỳ một người nào đã là tổng giám đốc công ty cấp quốc tế mà vẫn không ngừng chăm chỉ giống như Liên Hoa, chỉ một ngày hôm nay, Liên Hoa đã viết đầy nửa cuốn bút ký, cô còn phác họa rất nhiều hình vẽ......
Thật ra anh rất rất muốn nhìn Liên Hoa đã viết và vẽ cái gì, nhưng tự tiện nhìn tác phẩm của cô hình như không tiện lắm, ngày hôm đó anh cầm bức vẽ của cô, liền chọc giận Liên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554503/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.