"Sao không nhận điện thoại?" Triển Thiếu Khuynh đặt tách trà xuống, "Có tôi ở đây nên không tiện nghe sao?"
"Không có a, ha ha, Triển tổng suy nghĩ nhiều rồi." Liên Hoa đành chịu, đi đến chổ làm việc lấy điện thoại di động ra, nhấn xuống nút nghe.
"Mẹ?" giọng nói trẻ con mềm mại đáng yêu trong trẻo của Tiểu Bạch truyền đến, "Sao bây giờ mới chịu nhận điện thoại của con, mẹ đang bận sao? Có phải rất mệt không?" giọng nói của Tiểu Bạch mang theo tủi thân cùng quan tâm, dường như Liên Hoa có thể tưởng tượng ra bộ dáng đáng yêu cái miệng nhỏ nhắn đang chu lên của con trai.
"Không có bận, mẹ khỏe lắm à." giọng nói của Liên Hoa cũng mềm nhũn xuống, nhẹ nhàng ra khỏi phòng cách xa Triển Thiếu Khuynh, mới mở miệng hỏi, "Gọi cho mẹ có chuyện gì vậy, không phải bây giờ con đang học sao, con lại lười biếng trốn học?"
"Con quan tâm buổi họp báo của mẹ thôi. . . ." Tiểu Bạch ấp úng nói, "Hôm nay thành công không, đây là lần đầu tiên sau khi mẹ trở về thành phố K công khai tuyên bố thiết kế, con rất lo lắng quan điểm trong nước và nước ngoài không giống nhau, những người đó sẽ làm khó mẹ. . . ."
"Không cần lo lắng, buổi họp báo khá thành công." Liên Hoa dịu dàng nở nụ cười, "Con học cho thật tốt, mọi chuyện đều có mẹ, không nên lo lắng công việc của mẹ suy nghĩ lung tung, biết không!"
"Dạ, biết là biết, nhưng con làm không được à!" Tiểu Bạch đúng ý hợp tình nói, "Thân là người đàn ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554488/chuong-134-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.