"Tôi tin tưởng phán đoán của mình, càng tin vào nhân phẩm của em, bây giờ liền ký hợp đồng." Triển Thiếu Khuynh đã lấy bút ký tên ra, nghiêm túc ký tên lên hợp đồng, "Nếu so sánh với những lợi ích nhỏ ấy, thời gian chúng ta bên nhau vẫn quý giá hơn, cần gì phải phí thời gian ở những phần ấy? Chẳng lẽ thiết kế của em không đáng trả khoản thù lao đó sao? Tôi rất rõ ràng, những thứ này đều là vô giá."
"Anh nói như vậy, sẽ tạo cho tôi áp lực rất lớn. . . . có phải trước kia tôi quá kiêu ngạo làm càn hay không, để cho Triển tổng có kỳ vọng lớn đối với tôi. . ."
Liên Hoa cảm động, có chút tê dại lo lắng lan tràn ra tứ chi.
Cô là một nhà nghệ thuật, cũng là một nhà kinh doanh, bán đi chính thiết kế của mình để đổi lấy tiền tài, từ trước đến bây giờ cô đều bị đối tác ra sức đè thấp bảng giá để được trả thù lao ít một chút, tựa như thiết kế của cô căn bản không đáng được những con số kia. Nhưng hôm nay, Triển Thiếu Khuynh lại ăn nói khí phách rằng thiết kế của cô là vô giá, mắt anh cũng không chớp liền đồng ý trả khoản thù lao đó, điều này lần đầu tiên cô cảm thấy, thiết kế của mình không còn là một món hàng hóa đang treo giá bán, mà là được người thưởng thức nghệ thuật. . . .
Triển Thiếu Khuynh đã ký xong hợp đồng, đưa cho Liên Hoa, cười khẽ an ủi cô: "Sẽ không, em vẫn đều rất tốt. Lần này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554486/chuong-133-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.