Năm năm qua, cô đối với Đỗ Yến thừa dịu dàng có thừa, vẫn là cẩn thận thăm hỏi mọi người của nhà họ Đỗ, chỉ cần một tấm chân tình! Cô biết, mình và mẹ không có thiên phú, tất cả tương lai cô phó thác vào nhà họ Đỗ, chỉ có gả cho Đỗ Yến Thừa, cô mới có thể ăn sung mặc sướng. Cho nên Ôn thị hoàn toàn phụ thuộc vào công ty Hành Không, tất cả quyền lợi đều là cùng hưởng, cô đưa Ôn thị cho nhà họ Đỗ hưởng lợi, làm cho hai mẹ con cô bị người khác chĩ chĩ chõ chõ.
Những thứ này cô đều không thèm để ý, nhưng tại sao Yến Thừa lại nói với kẻ thù của bọn họ là Liên Hoa những lời như thế, hắn đặt tình cảm mấy năm này ở đâu, Liên Hoa trở về, hắn sẽ một cước đá văng cô......
Vô thức liền về tới nhà, Ôn Như Cảnh đóng cửa lại liền ném đồ vật: “Liên Hoa, sao mày không chết luôn đi, tại soa không chết đi!”
Biệt thư nhà họ Liên trước kia đã thay thành tên của hai mẹ con cô, Ôn Như Cảnh ở tại phòng trước kia của Liên Hoa ----- căn phòng này là căn phòng có tầm nhìn tốt nhất biệt thự, nhưng trong phòng lại đầy mảnh vụn của bình hoa, tiếng đỗ vỡ không ngừng truyền đến.
“Như Cảnh, con sao vậy, con làm gì ở trong vậy?” Ôn Ngữ hốt hoảng gõ cửa, “Như Cảnh, xảy ra chuyện gì, con tức giạn cũng không cần giam mình lại ném đồ, mở cửa, con nói với mẹ đi!”
Ôn Ngữ gõ hồi lâu, Ôn Như Cảnh mới mở cửa, cô ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554468/chuong-121-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.