Đỗ Yến Thừa thõa mãn khóe môi cong lên: "Vậy là được rồi, chúng ta không cần khách khí như vậy."
Đang nói chuyện, phục vụ mang thức ăn lên, từng món ăn mang đầy đủ màu sắc hương vị gợi cho Liên Hoa cảm giác thèm ăn, hương vị quê nhà này đã cách xa rất lâu, làm cho cô cảm thấy dường như nhớ lại thời tuổi trẻ, cho dù ngồi đối diện là người đàn ông mà cô không thích, cô vẫn như cũ ăn rất vui vẻ.
Đỗ Yến Thừa quan tâm gắp thức ăn cho Liên Hoa: "Nếm thử món này, anh đặc biệt dặn đầu bếp không cho rong biển vào, trước kia yêu cầu của em là vậy."
"Anh còn nhớ rõ à. . . "Liên Hoa cười khẽ, trong mắt lại ánh lên vẻ cười nhạo. Trước đây cô tự do kén chọn, tuyệt đối là không ăn rong biển, nhưng hiện tại, nuôi Tiểu Bạch nhất định cô phải làm gương tốt, vì không để Tiểu Bạch tập tính kén ăn, hầu như cái gì cô cũng ăn. Lẽ nào Đỗ Yến Thừa không biết, mỗi người ai cũng phải thay đổi một lần sao?
"Chuyện của em, anh đều nhớ rõ." Đỗ Yến Thừa lại nghĩ, anh làm cho Liên Hoa cảm động, giọng nói lắng xuống đa cảm thở dài, "
Năm đó lúc Bác Liên còn sống, ba và bác Liên cùng mang chúng ta đến Dao Quang ăn cơm, thời gian vui vẻ khi đó là ký ức tốt đẹp nhất."
"Thời gian đó, à." Liên Hoa giả vờ uống trà để che khóe môi đang nở nụ cười lạnh, nhà họ Đỗ người ta nói những lời như thế, thật sự là cười chết người, sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554466/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.