Ngồi lên xe để Tiểu Phi lái về công ty, Liên Hoa híp mắt, mệt mỏi không nhúc nhích.
Cùng Triển Thiếu Khuynh ngươi tới ta đi, làm cho Liên Hoa còn mệt hơn so với đánh một trận chiến, sau khiêu chiến cô phải chuẩn bị trước, phác thảo sơ lược hình tượng của Triển Thiếu Khuynh, trước đó trong nhận thức cô phải phác thảo anh ra ngoài, mới có thể hiểu rõ lẫn nhau.
Năm năm trước, anh ra ý chí chiến đấu phấn chấn sục sôi, khi đó, anh ta còn trẻ khi chất khiến cho người xem không thể quên được, một thân khí thế áp đảo, ở hộp đêm ánh đèn mờ mờ vẫn chói mắt; một đêm kia anh ta chinh chiến chiếm đoạt, công thành đoạt đất tập kích đàn áp cô, trời sinh dục vọng không chết không ngừng, thân thể anh nóng như lửa, tính tình nóng nảy, trong lòng của anh cất giấu núi lửa, khi bị người làm nổ sẽ thành vô số nhiệt tình.
Năm năm sau, tinh thần anh sa sút nghiêm trọng, chân khó lành, tinh thần thất bại, trai qua mấy năm thân thể và tinh thần đồng thời hành hạ, anh càng trở nên thuần thục có thể chết người. Hiện tại Triển Thiếu Khuynh giống như hạt giống ở dưới nham thạch, bỏ lỡ một khoảng thời gian hoàn mĩ, tới mùa xuân sẽ đem hết toàn lực mọc rễ nảy mầm, cố gắng thoát khỏi áp bức.
Một lần nữa anh ta phấn chấn nổi lên, trở về giới chính trị, bắt đầu hồi phục, cô tận mắt thất vẻ mặt và động tác hoà với khí chất tinh thần lúc anh khôi phục, quả thật là hình ảnh nghệ thuật,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554462/chuong-117-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.