Nhưng mà kia dường như là ký ức của nhiều năm trước, thời điểm đó, mẹ và ba vẫn còn sống, một nhà ba người đầm ấm ngọt ngào đến Hoa Anh Thảo dùng cơm, mà bây giờ, cô cũng lặp lại hành động của cha mẹ, mang theo con của mình đến đây.
"Tiểu Bạch, con còn cười, thật sự rất buồn cười sao!" Liên Hoa giả vờ tức giận, uy hiếp gãi ngứa con trai.
"Ha ha! ha ha. . . . . .mẹ, con không phải cười mẹ. . . . .mẹ thừa nhận cũng không quan trọng, ha ha ha!" Tiểu Bạch cười lăn lộn trên ghế ngồi phía sau, giọng trẻ con giống như chuông bạc vang khắp trong xe.
"Cười đi cười đi, về sau mẹ cũng sẽ đem chuyện con tè ra quần cười thật to. . . . . ." Liên Hoa bóp cái mũi nhỏ của con trai, vừa yêu vừa hận cắn răng nói.
"Liên tổng, đến rồi, có thể xuống xe." Tiểu Phi cho xe dừng lại ở trước Hoa Anh Thảo, mới cắt ngang hai mẹ con đang đùa giỡn.
"Được, tôi đưa Tiểu Bạch đi vào, đến khi nào chúng tôi dùng cơm xong, tôi sẽ gọi điện thoại thông báo cho anh." Liên Hoa hướng Tiểu Phi nói, "Hẳn là sẽ mất thời gian rất dài, anh có thể đi dạo xung quanh đây."
Liên Hoa xuống xe trước, vịn cửa xe giang hai tay, chờ Tiểu Bạch nhảy xuống xe ôm vào trong ngực: "Đến đây, xuống xe thôi!"
Bỗng nhiên, sau lưng có một giọng nam quen quen thuộc truyền đến: "Liên Hoa?"
Liên Hoa quay đầu lại, sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.
Chết không được tử tế, dĩ nhiên là Triển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554446/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.