“Cám ơn.” Liên Hoa không dấu vết rụt ngón tay lại, cô lặng lẽ nhìn bốn phía, cũng may, không ai để ý việc nhỏ này, nếu không cô lại phải làm rõ với Tiểu Bạch.
Triển Thiếu Khuynh cảm nhận được Liên Hoa vội vàng né tránh, mi tâm nhíu lại, lại cố ý không buông tay, cố ý cầm ngón tay nhỏ trắng như ngọc của cô, bức bách nhìn cô: “Liên Hoa, em trốn cái gì? Chẳng lẽ không muốn cùng anh tiếp xúc? Có chuyện không cần nhắc tới, mà có thể làm cho sự thật không xảy ra. . . .”
“Triển thiếu gia, xin buông tay!” Liên Hoa cau mày, chợt cô rút ngón tay ra, từ từ cách xa Triển Thiếu Khuynh bên cạnh, nhỏ giọng trách mắng, “Chẳng lẽ Triển thị đều đối xử với đối tác như vậy sao? Chẳng lẽ Triển thiếu gia rời khỏi thương trường quá lâu, quên công và tư phải rõ ràng? Bây giờ đang là làm việc, không cần nhắc đến chuyện riêng tư!”
Cô sợ Triển Thiếu Khuynh nhắc tới quan hệ giữa hai người, trừ một đêm kia vào năm năm trước, cơ hồ giữa hai người không có giao tình nào, lúc anh nổi ở thương trường thì cô vẫn đang nép dưới cánh của cha làm học sinh, không quen nhau cũng chưa bao giờ gặp mặt. Cho dù bây giờ, số lần cô thấy Triển Thiếu Khuynh cũng đếm trên đầu ngón tay, lại cứ cùng anh làm ra chuyện thân mật, lại có máu mủ là Tiểu Bạch, thật là vừa quen thuộc vừa xa lạ. . . .
Cô không hi vọng Triển Thiếu Khuynh nói đến quan hệ mật thiết của hai người, hình như anh vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554441/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.