" Lão Lãnh , tất cả đều sắp xếp thoả đáng rồi hả?" Triển lão gia cũng hỏi trợ lý Lãnh một câu, nhìn thấy ông gật đầu cũng không nói gì nữa, chỉ im lặng phụ đẩy xe lăn, đi về phía đại sảnh hội nghị.
Đây là lần đầu tiên con trai xuất hiện trước mắt mọi người sau khi chân bị thương. Ông không giúp được Thiếu Khuynh ứng phó ánh mắt của những người khác, cũng không giúp được anh hiểu rõ thương trường ngươi lừa ta gạt lần nữa,con đường sau này phải tự anh bước đi. Thân là con trai của Triển Dực, Thiếu Khuynh phải cố gắng tự mình vượt qua bước khó khăn đầu tiên! Ông đã vì con trai tạo vị thế tốt, đầy đủ nhất, anh có thể ngồi lên vị trí cao hay không thì phải dựa vào chính anh.
Đến gần phòng họp, Triển Thiếu Khuynh ngược lại có chút khẩn trương đứng lên, khẽ nhúc nhích ngón tay, nắm chặt tay vịn xe lăn. Anh mang theo thương tật của mình lần đầu tiên xuất hiện trước mắt người khác, khó tránh khỏi bối rối trong lòng, nhưng thêm một chút thất vọng và tiếc hận, chán nản với kế hoạch ban đầu không thể thực hiện được.
Gần đây anh tăng cường luyện tập, chính là hy vọng xa vời hôm nay có thể đứng lên đi trên hội nghị đấu thầu, nhưng quả nhiên anh đã đánh giá cao chính mình, trong khoảnh khắc trước khi tiến hành đại hội đấu thầu, anh vẫn không thể bước ra một bước chân hoàn chỉnh.
Lại nhìn thấy Liên Hoa một lần nữa, anh còn không có biện pháp đường đường chính chính đứng lên .....
Chờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554432/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.