Đỗ Yến Thừa nhíu mày: “Liên Hoa, lần này tôi là người đại diện cho công ty Hành Không muốn nói chuyện hợp tác với em, không phải câu đánh giá? Tôi không biết em và Mục Thần có quan hệ như thế nào, nhưng thật lòng tôi hy vọng em không mất đi tính cách riêng của mình, đi phụ thuộc và người khác. Hầu hạ bằng nhan sắc, chắc chắn sẽ có một ngày bị vứt bỏ như dép cũ!”
“Ai đang nói xấu tôi?” Xa xa, một giọng nam phấn khởi truyền đến, “Nói tôi giống như người không có mắt, sẽ vứt bỏ con cá có ánh mắt như trân châu?”
“Mục Thần? Sao anh lại ở đây?” Liên Hoa nâng trán, chuyện gì xảy ra, hôm nay là ngày mấy, như thế nào người không nên tới cũng tới rồi!
“Em luôn nói bận công việc, hôm nay tôi cố ý đến đấy!” Mục Thần bảo hộ Liên Hoa ở phía sau, kinh tởm nhìn Ôn Ngữ và Đỗ Yến Thừa, “Nếu không làm sao nghe được có người nói xấu sau lưng!”
Đỗ Yến Thừa vội vàng mở miệng giải thích: “Mục tổng, tôi không có ý này! Anh tới vừa đúng lúc, tôi đang muốn tìm anh nói chuyện, mấy năm nay chúng ta hợp tác rất tốt, đột nhiên Mộ Nguyệt rút vốn, có phải có nguyên nhân sâu xa gì không?”
Liên Hoa cười: “Tại sao không hỏi mình nguyên nhân là từ đâu? Mấy năm nay Hành Không và Ôn thị có được bản lĩnh gì? Thương trường như chiến trường, người thắng chắc sẽ không dây dưa, tôi và các người, cho tới bây giờ đều không phải là người cùng chiến tuyến.”
“Liên Hoa, cô là châm dầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554416/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.