Bước chân Liên Hoa vững vàng xuống lầu, ngẩng đầu bước vào xe, nói một câu với tài xế Tiểu Phi: “Tôi về nhà, không về công ty.” Nói xong, cô nhẹ nhàng ngồi vào ghế sau tấm màn che.
Sau tấm màn che, gương mặt bình tĩnh lạnh nhạt của Liên Hoa lập tức xụ xuống, cô ngồi co quắp ở phía sau, ngón tay dài khẽ run, tình cảm đè nén từ khi nhìn thấy Triển Thiếu Khuynh cũng không kiềm chế được nữa.
Cô sợ đôi co với Triển Thiếu Khuynh mà lộ ra chuyện của Tiểu Bạch, mới có thể nói sang chuyện khác chọc tức hắn, mà bây giờ, cô phải lập tức trở về để gặp Tiểu Bạch, đã mấy ngày cô không thấy bảo bối, xác nhận bé thuộc về mình, xác nhận vĩnh viễn sẽ không có người nào cướp bé đi.
Đến cửa nhà, Liên Hoa dặn dò Tiểu Phi mấy câu, lập tức mở cửa bước vào, cô cuống quít hỏi dì Ngô: “Bây giờ Tiểu Bạch đang ở đâu?”
"Tiểu Bạch chơi ở trong phòng, Liên tiểu thư, cô. . . . .”
Không nghe hết lời nói của dì Ngô, Liên Hoa một mạch chạy đến phòng của Tiểu Bạch, nhanh chóng mở cửa, Liên Hoa vội vàng nhìn vào.
Tiểu Bạch đang nằm vẽ tranh ở trên bàn học, nghe được tiếng động ở cửa, quay đầu nhìn người mới tới, ánh mắt của bé sáng lên, để lại giấy bút vội chạy tới: “Mẹ! Hôm nay mẹ không tăng ca à, về sớm vậy?”
Liên Hoa dang hai tay ra, ôm Tiểu Bạch chạy như bay vào ngực, ôm bé thật chặt, không ngừng hôn lên trán của bé: “Tiểu Bạch, buổi chiều công ty của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554405/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.