Triển Thiếu Khuynh nhíu mày, thầm nhớ tên cô trong lòng, Liên Hoa, Liên, Hoa, tên cũng như người, cô chính là một hoa sen màu đỏ nở rộ đầy nhiệt huyết.
Hình như cô không biết hắn là ai! Không biết năm năm trước tình một đêm với cô là hắn, không biết hắn là Triển Thiếu Khuynh, nhưng cô lại nguyện ý vì hắn mà giải thích, không quan tâm hắn là một người đàn ông tàn phế.
Triển Thiếu Khuynh ra hiệu bằng mắt với quản gia, tất cả mọi người đều lui ra khỏi đài ngắm cảnh, không gian rộng lớn như vậy phút chốc chỉ còn lại hắn và Liên Hoa.
"Tại sao cô lại đến đây, tìm tôi có chuyện gì?” Hắn nhẹ nhàng hỏi.
Liên Hoa cảm thấy giọng nói của Triển thiếu gia rất quen thuộc, chẳng lẽ cô đã nghe qua giọng nói của hắn.
Lắc đầu một cái để phủ nhận cái ý nghĩ này, cô vì việc chung nói: “Tôi là vì sản phẩm mới nhất của Triển thị mới đến đây, Thịnh Thế liên Hoa đang tranh thủ đóng gói một loạt sản phẩm đưa vào hoạt động quảng cáo, tôi nghĩ, không có gì thăm hỏi nhà thiết kế để có thể hiểu rõ sản phẩm.”
"Làm sao cô biết tôi là nhà thiết kế?” Triển Thiếu Khuynh sững sờ, “Cô hiểu rõ sản phẩm nói cái gì?” Sao cô lại biết cái này? Hắn một mực ở sau lưng giữ gìn sản nghiệp của Triển thị, nhưng trừ cha hắn và mấy người tin cậy biết, tuyệt đối sẽ không bị người ngoài biết.
Liên Hoa nhẹ nhàng mỉm cười, “Tôi ngoài là một người kính doanh, tôi còn là một nhà nghệ thuật, thiết kế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554401/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.