Mục Thần nghiêm túc lái xe, Liên Hoa ngồi ở vị trí kế bên cầm chiếc áo của hắn, áy náy nói: “Cám ơn chiếc áo của anh, thật đáng tiếc là đã bị tôi làm bẩn, chờ tôi giặt sạch sẽ trả lại cho anh”.
Mục Thần buồn buồn nói: "Không cần để ý, với giao tình của chúng ta, còn khách sáo sao? Tại tôi không biết Đỗ Yến Thừa sẽ đến, làm cho tối nay cô không vui như vậy, còn khiến người phụ nữ kia đạt được mưu kế, là tôi suy tính không cẩn thận”.
Liên Hoa sững sờ, lông mi nhắm lại rơi vào trầm tư, sau đó hết sức chân thành nói: “Mục Thần, tối nay. . . . . Là tôi nên nói một câu cám ơn, còn thật xin lỗi”.
"Cám ơn cái gì, thật xin lỗi cái gì?" Mục Thần quay đầu liếc nhìn cô, bị vẻ mặt của cô hù doạ, “Liên Hoa, cô không cần dùng vẻ mặt nghiêm túc như vậy, tối nay cô không có sao chứ?”
"Cám ơn anh ra tay cứu tôi, cám ơn anh cho mượn áo khoác, cám ơn anh giúp đỡ. Tôi thật xin lỗi chuyện. . . . . Anh có thể làm như không có việc gì, mà tôi không thể làm như không có gì xảy ra.”Liên Hoa nghiêm túc thẳng thắn mà nói “Thật ra tối nay là tôi lợi dụng anh, tôi đã sớm biết Đỗ Yến Thừa và Ôn Như Cảnh sẽ đến, mới thiết kế kịch bản như vậy, Thi Hoan và Thi Nhạc cũng diễn kịch giống như trong kế hoạch, tôi giấu anh, thành thật xin lỗi”.
Lấy mức độ nhạy cảm của Mục Thần mấy năm lăn lộn trên thương trường,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554385/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.