"Thiếu gia, ngài đừng kích động, máu lại bắn ra ngoài!" Bác sĩ vội vàng đè Triển Thiếu Khuynh lại, hắn tuyệt đối là bệnh nhân không nghe lời nhất trên thế giới! Vừa cầm tay hắn vừa cầm máu hỏi, "Người phụ nữ nào, ngài nói người phụ nữ nào?"
“Người phụ nữ ở dưới lầu, vừa nhìn cũng biết là người phụ nữ xinh đẹp nhất, độc ác nhất!” Triển Thiếu Khuynh bị bốn, năm vị bác sĩ giữ chặt, bị bao vây chặt chẽ ở trên giường, chưa bao giờ hắn hận hình dáng tàn phế của mình, bắt đầu từ khi nào, hắn muốn chạy tới trước mặt người phụ nữ kia nhưng lại làm không được, muốn cứu một người cũng lực bất tòng tâm!
"Thiếu gia, tôi đi xem, ngài đừng có lộn xộn, tôi lập tức đi xem một chút cô ấy như thế nào!" Sắc mặt người làm trắng bệch lập tức lên tiếng, chỉ cần thiếu gia nguyện ý bình tĩnh, hiện tại muốn hắn đi gặp Diêm Vương hắn cũng nguyện ý!
Thấy có người đi dò xét, Triển Thiếu Khuynh mới dừng giãy giụa, lòng hắn nóng như lửa đốt, người phụ nữ đáng chết kia có bị đánh hay không? Nếu như tối nay thật sự có người động thủ với cô, dám động thủ với người phụ nữ của hắn, hắn nhất định sẽ làm cho người kia vĩnh viễn biến mất ở thành phố K!
Mục thần thấy Liên Hoa lên lầu, đi tới bên người Ôn Như Cảnh, nhìn cô chằm chằm âm trầm nói: "Cô nên cảm thấy may mắn khi tôi chưa đánh phụ nữ bao giờ, nhưng nếu như cô còn dám ra tay với cô ấy, tôi không ngại đánh vỡ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554381/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.