Mặt của anh muốn đụng vào cửa sổ sát đất trước, bản năng của thân thể nhanh chóng đưa ra đôi tay, khung cửa sổ kim loại sắc bén quét qua một cái đâm bị thương bàn tay anh, máu đỏ tươi nhanh chóng nhiễm đỏ bàn tay của anh.
Nhưng Triển Thiếu Khuynh lại không có cảm nhận được thân thể bị thương, tròng mắt của anh như cũ nhìn chằm chằm bệ cửa sổ của đại sảnh, vẻ mặt đúng là không thể đi được mà phẫn hận.
"Thiếu gia, thiếu gia!" Người làm bị doạ đến sắc mặt trắng bệt, vội vàng tiến lên giữ chặt Triển Thiếu Khuynh, "Thiếu gia, ngài bị thương! Tôi đi gọi bác sĩ, ngài đừng động đậy!"
Bác sĩ nhanh chóng chạy tới xử lý, "Thiếu gia, miệng vết thương của ngài cần lập tức xử lý, xin ngài nghe theo sắp xếp của chúng tôi."
"Tôi không sao, cút hết cho tôi! Tôi không cần các ngươi tới nhúng tay!"
Bác sĩ không để ý Triển Thiếu Khuynh giãy giụa, lập tức kéo anh lên xe lăn, đẩy tới phòng khám và chữa trị để băng bó vết thương.
Ở dưới phòng khách đông đảo tân khách lại hoàn toàn không biết trên lầu xảy ra chuyện, tất cả lực chú ý của bọn họ đều ở Đỗ Yến Thừa và người phụ nữ xinh đẹp xa lạ kia, rốt cuộc cái tát này có thể đánh xuống?
Khoé miệng Liên Hoa cười đến tuỳ tiện, cô nhìn bàn tay của Đỗ Yến Thừa càng ngày càng sát mình, nhìn Ôn Như Cảnh quỳ trên mặt đất khắp người nhếch nhác lại len lén lộ ra ánh mắt sắp thực hiện được âm mưu,cô cười tự tin như cũ.
Rang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554378/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.