Rốt cuộc trong mắt của Liên Hoa cũng lộ ra nụ cười thật lòng, đến đây, người cô chờ cuối cùng đã tới!
"Thì ra là Đỗ thiếu gia và Ôn tiểu thư, chào hai người." Liên Hoa nâng ly rượu lên tỏ ý, "Không ngờ lại gặp lại người quen cũ ở chỗ này, năm năm nay có khỏe không? Đỗ thiếu gia, . . . . . . Không đúng, cũng phải xưng một tiếng Đỗ phu nhân phải không?"
"Như Cảnh không phải Đỗ phu nhân, chúng tôi không có kết hôn." Đỗ Yến Thừa không tự chủ buông Ôn Như Cảnh ra, bước lên hỏi, "Liên Hoa, em trở về khi nào, năm năm nay đi đâu, chúng ta. . . . . ."
"Chị, những năm gần đây không thấy, hình như chị sống rất tốt." Ôn Như Cảnh cũng bước lên phía trước, cười đến ngọt ngào nhìn Liên Hoa và Mục Thần đứng sóng đôi, "Chị, Mục tổng là bạn trai chị sao?"
Cô ta chợt lôi kéo Liên Hoa đi tới một bên, nhẹ giọng, vô cùng ân cần và đau đớn nói: "Chị, mặc dù sau khi ba mất chị bỏ lại Yến Thừa và Liên thị rồi mất tích không thấy, nhưng dù sống không tốt cũng nên tới tìm em! Làm sao chị có thể không thương tiếc mình như vậy, Mục tổng nổi danh hoa hoa công tử, đổi phụ nữ so với đổi xe còn nhiều hơn, chị cùng anh ta. . . . . . Sẽ không có kết quả tốt. . . . . ."
Mặc dù âm thanh của Ôn Như Cảnh nhỏ, nhưng những người xung quanh lại có thể hoàn toàn nghe được, cô ta là cố ý, cố ý nhắc nhở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554376/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.