Năm năm sau.
Sắp tới phi thường Thiên Vũ ở thành phố K, trong khoang hạng nhất của chiếc máy bay d-283, một bé trai khả ái, đẹp như hoa đang đẩy cánh tay của cô gái bên cạnh: "Mẹ, Mẹ mèo lười? Máy bay sắp hạ cánh rồi, mẹ mau thức dậy đi!"
Cô gái dụi mắt, mờ mịch nhìn bảo bối lãnh khốc trước mặt, bé năm nay mới bốn tuổi, da thịt mềm mại trắng nõn, ngũ quan tinh xảo, mặc áo t shirt và quần cụt đơn giản, hấp dẫn ánh mắt của những người trong khoan hạnh nhất, để cho mọi người hận không thể ôm về nhà nuôi.
"Tiểu Bạch ~" Đôi tay ôm bảo bảo vào trong ngực, đôi môi mềm mại đỏ thắm hôn liên tiếp lên gương mặt bé, "Làm sao con lại đáng yêu như vậy, mẹ thật sự muốn đem con giấu đi, không để cho bất luận kẻ nào thấy a ~"
"Mẹ Liên Hoa!" Bảo bảo nhíu lỗ mũi, chu miệng lên, lau nước miếng trên mặt, "Bẩn quá, con không phải là tiểu Bạch ! Còn nữa, con tên là Liên Tĩnh Bạch, không cần kêu con là Tiểu Bạch!"
Liên Hoa cố tình ôm Tiểu Bạch không muốn buông tay, cô làm nũng đem gương mặt của mình cọ cọ vào da thịt của bé, "Tiểu Bạch, Tiểu Bạch, mẹ chính là muốn gọi con là tiểu Bạch . . . . ."
"Mẹ, chúng ta bây giờ không phải ở nhà!" Tiểu Bạch bất đắc dĩ, ở bên tai Liên Hoa nhắc nhở, "Hình tượng của mẹ, mẹ phải chú ý hình ảnh nha. . . . . ."
"Khụ khụ. . . . . ." Liên Hoa buông bé con trong ngực ra,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554368/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.