Sáng sớm, ánh mặt trời dịu dàng xuyên qua cửa sổ sát đất của khách sạn, chiếu lên chiếc giường trong phòng.
Triển Thiểu Khuynh không muốn mở mắt ra, cả đêm hưởng thụ còn sót lại cảm giác thỏa mãn, hình như còn chưa đã ngứa. . . . . .
Anh đưa tay sờ bên cạnh, thân thể cô gái đêm qua cực kỳ phù hợp với anh, anh còn muốn xem bộ dạng của cô ở dưới ánh mặt trời ra sao. Nếu hai người ăn ý và cực kì hưởng thụ như vậy, anh không ngại cùng cô tiến thêm một bước phát triển nữa, dù sao, chưa có cô gái nào làm anh thỏa mãn như vậy.
Anh đưa tay sờ lên nơi lạnh lẽo bên cạnh, không thấy thân thể trắng nõn, xinh đẹp đâu cả.
Đột nhiên anh mở lớn hai mắt, Triển Thiểu Khuynh chỏi người dậy, cau mày nhìn khắp phòng.
Không có, không có, nơi nào cũng không có bóng dáng của cô.
Đáng chết, cô rốt cuộc chạy đi nơi nào!
Trên chiếc giường trắng tinh có vết máu đỏ thẳm làm người ta chói mắt, chân mày anh nhíu chặt hơn.
Tối hôm qua, lúc anh đâm vào gặp trướng ngại vật, cô liền kêu lên. . . . . .
Chẳng lẽ đây là lần đầu tiên của cô ấy? !
Nhưng bộ dáng nghênh hợp, luật động thuần thục và vẻ mặt hưởng thụ đó, tuyệt đối không giống như là lần đầu tiên. . . . . .
Triển Thiểu Khuynh phiền não nắm tóc, người phụ nữ đáng chết này, để lại cho anh nhiều bí ẩn lớn như vậy, còn mình thì lại biến mất không thấy tâm hơi!
Bỗng dưng, khóe môi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554366/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.