Theo bản năng cô nở một nụ cười lạnh, lúc cô đau khổ nhất, cô cần phải tỉnh táo, lúc cô thảm hại nhất, cô cần phải cười thật tươi.
Cô không khóc, nếu như trường hợp này rơi vào người khác, thì người đó sẽ rất đau khổ và tuyệt vọng, còn đối với cô, cho dù cô có cười khổ hay cười lạnh, thì cô cũng muốn dùng nụ cười của mình để tiếp đón tương lai!
Một lúc sau, cô cảm thấy chân mình đang tê, cô liền đứng dậy.
Khép hờ mắt, cô cởi đi bộ quần áo cưới hoa lệ trên người, thay vào một bộ quần áo bình thường, cô xỏa tóc xuống, một đầu tóc xoăn dài như thác nước chảy xuống.
Cô lấy hai tay vỗ vỗ vào mặt mình, cô mặc kệ tối hôm nay giữa Như Cảnh và Đỗ Yến Thừa có xảy ra chuyện gì hay không, cũng mặc kệ những tấm hình đó có phải được chụp hay là chính cô ấy thiết kế nên, hôm nay ngày hôn lễ, sẽ không được cử hành.
Trong mắt cô không cho phép có một hạt bụi, cô ghét nhất là người phản bội, nếu Đỗ Yến Thừa dám làm ra chuyện này, anh đừng hi vọng có thể cưới được cô! Cho dù đây là người cô yêu, hắn ở trong mắt mọi người là con rể vàng đi chăng nữa, hay chỉ là do hắn nhất thời kích động, cô cũng tuyệt đối không tha thứ, cô vĩnh viễn cảm thấy Đỗ Yến Thừa là người ghê tởm!
Đây là lần đầu tiên Liên Hoa biết được Ôn Như Cảnh cũng là người rất lợi hại, cô ấy là một con rất độc nhưng lại biết ngụy trang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554352/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.