Ôn Như Cảnh nhìn xuống, cô không dám nhìn Liên Hoa, giọng nói run rẩy nghẹn ngào: "Chị, em xin lỗi chị, em tưởng sự việc kia không ai biết được, nhưng hôm nay, nhưng hôm nay em lại nhận được. . . . . . Nhận được một sấp hình, chị chị phải giúp em. . . . . ."
Liên Hoa nhíu mày, cô không ngờ rằng em gái cô lại có thiên phú làm tiểu thuyết gia như vậy, cô ấy làm cho người ta có cảm giác rất tò mò, muốn biết cô ấy sẽ nói gì tiếp theo.
Trong mắt của Liên Hoa, đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được em gái của cô cũng biết cách bày kế như vậy, lúc này Ôn Như Cảnh nhất định là muốn cô hỏi tiếp để cô ấy có thể nói ra, nhưng cô có một dự cảm, những lời mà cô ấy nói ra, là những lời mà cô không muốn nghe nhất.
"Hả? Sau đó thì sau? Chị chắc chắn với em những tấm hình đó không phải là của chị gửi, sự việc đó không liên quan gì tới chị." Liên Hoa nở nụ cười nhạt, cô cố ý muốn nói sang chuyện khác, cô bước ra ngoài cửa, "Chị muốn đi ra ngoài xem khách tới đông đủ chưa, ngồi ở đây lâu chị cảm thấy không thoải mái, chị đi xem Đỗ Yến Thừa chuẩn bị tới đâu rồi, hôn lễ đã sắp bắt đầu !"
Mặc dù cô rất muốn biết Ôn Như Cảnh tới đây để nói chuyện gì với cô, nhưng cô làm ra vẻ cô không muốn biết chuyện gì cả! Từ nhỏ cha cô đã dạy cô rằng vào thời khắc quan trọng nhất tuyệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-cung-can-ro-tong-giam-doc-dam-cuop-me-cua-toi/554348/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.