Thẩm Triệt vốn đã cao ráo nổi bật, huống chi hôm nay rõ ràng là đã cố ý ăn diện. Anh đứng đó, những chàng trai đang phơi phới tuổi xuân cũng phải lu mờ.
Không ít ánh mắt hoặc công khai hoặc kín đáo nhìn về phía anh, nhưng anh lại chẳng hề để tâm, ôm một bó hoa màu vàng rực nhìn cô gái ở cách đó không xa.
Trình Song vén mái tóc rơi bên tai ra sau, đối diện với ánh mắt anh, từng bước đi đến trước mặt, chỉ vào bó hoa trên tay anh, biết rõ còn cố hỏi: "Cái này là tặng cho ai vậy?"
Thẩm Triệt khẽ cười một tiếng, không vạch trần cô: "Tặng cho em."
Trình Song khó khăn nhận lấy, khuôn mặt nhỏ nhắn ló ra từ giữa hai bó hoa tuyệt đẹp, cười rạng rỡ, không hề thua kém hoa: "Vậy thì cảm ơn nhé."
Sư muội ở phía sau vẫy tay với cô: "Sư tỷ, em còn một tấm phim, chị có muốn chụp thêm một tấm với bạn trai không?"
Ánh mắt Trình Song lướt qua người đàn ông rõ ràng đang sững sờ, nhìn về phía sư muội vẫn đang đợi bên bục giảng, cười đáp: "Vậy phiền sư muội chụp cho chị đẹp một chút, chị muốn cả hai bó hoa đều vào hình."
Tô Đồng cười nói được.
Thẩm Triệt vẫn chưa hoàn hồn, chỉ nhìn cô không chớp mắt, như thể sợ chỉ cần chớp mắt một cái là ảo ảnh trước mắt sẽ biến mất.
Trình Song lại không quan tâm phản ứng của anh, đưa bó hoa màu vàng rực trong tay vào lòng anh, bàn tay còn lại khoác lấy cánh tay anh, kéo anh về phía trước, đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-bo-co-mua/5297400/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.