Sáng sớm hôm sau, bác sĩ vừa khám phòng xong, Trình Song đã dắt Tiểu Kiệt lẻn ra khỏi bệnh viện.
Trình Song đã làm thủ tục xuất viện, Tiểu Kiệt ở lại bệnh viện vốn là vì cảnh sát thấy cậu bé một mình không an toàn, Thẩm Triệt lại chịu chi tiền, nên thực ra cũng không có bệnh gì nặng.
Lúc này, các bác sĩ y tá nhìn hai người với vẻ mặt "đừng nhìn tôi, tôi sắp trốn đây, các người không bắt chúng tôi là chúng tôi trốn thật đấy", đều ngơ ngác nhìn nhau giả vờ như không thấy gì.
Hai người lại tưởng rằng kỹ năng diễn xuất tinh vi của mình đã lừa được bác sĩ, hai người tuổi cộng lại gần ba mươi ngồi trên xe cười vui như mới lên ba.
Người ngồi ở ghế lái lại rất lạnh lùng, qua gương chiếu hậu liếc nhìn Tiểu Kiệt ngồi ở hàng ghế sau, giọng điệu vẫn cay nghiệt như mọi khi: "Còn thò đầu ra ngoài cửa sổ nữa là tôi ném cậu ra ngoài đấy."
Tiểu Kiệt lặng lẽ rụt đầu lại, tủi thân chọc ngón tay, giọng non nớt hỏi Trình Song: "Chị ơi, bạn trai của chị chắc hẳn rất dịu dàng phải không ạ?"
Bên cạnh vang lên một tiếng cười lạnh không nặng không nhẹ, Trình Song có cảm giác nếu nói thêm một câu nữa, cô cũng sẽ bị ném ra ngoài cùng.
"Khụ khụ." Cô ra vẻ ho khan, "Tiểu Kiệt, không phải em nói dậy sớm quá chưa ngủ đủ sao, hay là ngủ thêm một lát nữa đi."
"Không ạ." Đứa trẻ lại không nể tình, "Em sắp được gặp mẹ nên vui quá, không ngủ được."
Trình Song nghe mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-bo-co-mua/5297396/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.