Trình Song chưa bao giờ nghe Thẩm Triệt hát, nên cũng không biết anh có thể hát hay đến thế.
Khách bên ngoài bị tiếng hát thu hút ngày càng đông, nhà hàng vốn khá rộng chẳng mấy chốc đã không còn mấy chỗ trống. Không ít người đã cầm điện thoại lên quay phim chụp ảnh, các cô gái bạo dạn thậm chí đã đứng chờ sẵn bên sân khấu, chuẩn bị làm gì cũng không cần nói cũng biết.
Nhưng người trên sân khấu dường như không hề hay biết, chỉ chuyên tâm đàn guitar, hát tình ca, và nhìn cô gái ngồi cách anh không xa.
Cảm giác trái tim bị lấp đầy ngày càng chân thực, Trình Song bắt đầu khó chống đỡ ánh mắt quá thẳng thắn của anh.
Thời gian một bài hát rất ngắn, ông chủ suốt quá trình cứ nhìn Thẩm Triệt như nhìn thần tài, trước khi các cô gái xông lên xin số điện thoại đã nhanh chân chạy lên sân khấu, vẻ mặt kích động nói gì đó với Thẩm Triệt. Đứng xa nên Trình Song không nghe rõ. Chỉ thấy Thẩm Triệt mặt không cảm xúc lắc đầu, rồi mặc kệ những ánh nhìn hoặc kín đáo, hoặc táo bạo, đi thẳng về phía cô.
Anh ngồi lại vị trí cũ, tự nhiên như vô số lần đã làm trong thời gian qua, múc cho cô một bát canh gà, giọng nói vì vừa hát xong không còn lạnh lùng như thường lệ, mang theo ý cười hỏi cô: "Sao chỉ nhìn tôi mà không ăn gì hết vậy."
Trình Song không thể thấy mặt mình lúc này đỏ đến mức nào, nhưng cô có thể cảm nhận được những ánh mắt vốn vây quanh Thẩm Triệt đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-bo-co-mua/5297394/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.