Cánh cửa sau lưng bị người ta gõ vang, Trình Song dùng sức bịt miệng Thẩm Triệt lại.
Bỗng nhiên nghĩ đến việc mình lẽ ra nên làm thế này từ sớm, bây giờ lại chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt tràn đầy ý cười xấu xa sau khi đã thỏa mãn của anh.
Giọng nói của Lục Hành Quân vang lên ngay sau lưng Trình Song, anh ta vốn không phải người kiên nhẫn, động tác gõ cửa ngày càng mạnh.
Trình Song thậm chí không phân biệt được là do cánh cửa đẩy cô sát vào Thẩm Triệt hơn, hay là do anh đè xuống mạnh hơn.
Giọng nói của Lục Hành Quân phía sau vẫn tiếp tục: "Thẩm Triệt? Cậu đang làm gì đấy? Không ở trong phòng à?"
Môi Thẩm Triệt in lên lòng bàn tay cô, giọng điệu dịu dàng hỏi cô: "Có muốn nói cho cậu ta biết chúng ta đang làm gì không?"
Luồng khí nhẹ nhàng phả lên tay cô, tạo cho người ta ảo giác anh rất dễ nói chuyện.
Nhưng động tác lại chẳng hề nể nang chút nào, như hận không thể đóng đinh cô lên cửa.
"Trình Song? Trình Song cũng không ở đó sao?"
Trình Song không dám động đậy, cơ thể run rẩy biên độ nhỏ trong vô thức.
Thẩm Triệt như để trấn an hôn nhẹ lên lòng bàn tay cô, nắm lấy cổ tay cô trong tay mình, như chắc chắn cô sẽ không phát ra tiếng động, lại di chuyển hơi thở đến bên tai cô.
Như muốn kiểm chứng điều gì đó, anh lại ngậm lấy dái tai cô lần nữa.
Quả nhiên cảm nhận được cơ thể người trước mặt cứng đờ trong nháy mắt.
Anh giống như một đứa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-bo-co-mua/5297380/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.