Trình Song vẫn luôn nghĩ rằng lời Thẩm Triệt nói muốn đưa cô đi lấy đồ dì Sang cho cô chỉ là một cái cớ bịa đặt.
Cho đến khi con đường ngày càng xa lạ, Trình Song mới không nhịn được nhắc nhở anh: "Trường chúng ta hình như không đi đường này."
Thẩm Triệt "ừm" một tiếng với tâm trạng không cao.
Trình Song lại hỏi: "Vậy bây giờ anh đi đâu?"
"Đến nhà tôi."
Trình Song lúc này mới phản ứng lại, hôm nay từ lúc ăn cơm xong, anh đã rất ít nói.
Mặc dù bình thường cũng không nói nhiều, nhưng hôm nay dưới sự làm nền của Lục Hành Quân, anh thực sự có vẻ quá im lặng.
Trình Song: "Dì Sang lại mang đồ cho tôi à?"
Thẩm Triệt im lặng một lúc, rồi mở lời: "Ừm."
Thôi được rồi, cô ngược lại muốn xem xem thứ gì cần cô phải tự mình đến lấy.
Khu chung cư Thẩm Triệt ở rất phù hợp với tưởng tượng của cô, khu An Hòa đất vàng đất bạc, còn có thể phủ xanh một diện tích lớn như vậy trong khu chung cư.
Trời đã tối, Trình Song phải đi sát theo Thẩm Triệt mới không bị lạc ở đây.
Thang máy cũng là một thang máy một hộ, nhà của Thẩm Triệt vô cùng đơn giản, tầm mắt có thể nhìn thấy phòng khách rộng lớn, như thể đã đập thông tất cả không gian ngoài phòng ngủ chính, cả căn nhà lấy tông màu đen trắng làm chủ đạo, càng thêm trống trải.
Cô cũng không nhịn được muốn học theo Lục Hành Quân nói một câu: Nhà của tổng tài lâu lắm rồi mới có nhiều người như vậy...
Nhưng cô đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-bo-co-mua/5297375/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.