Hôm đó tan làm, Thẩm Triệt như thường lệ đỗ xe ở cửa khu nội trú, anh vừa trả lời tin nhắn công việc trên điện thoại, vừa phân một phần sự chú ý ra bên ngoài.
Năm giờ năm phút, Trình Song đúng giờ xuất hiện trong tầm mắt anh với chiếc ba lô màu xanh rêu.
Bên hông ba lô có một con b.úp bê màu cam, nhảy lên nhảy xuống theo bước chân của cô gái, không hiểu sao thu hút sự chú ý của anh.
Lúc Trình Song đi đến trước xe anh, điện thoại đã tự động tắt màn hình vì không được chạm vào trong một thời gian dài.
Cô gõ gõ vào cửa sổ xe anh một cách khá nghiêm túc, giọng điệu y hệt như người bảo vệ vừa đến nhắc nhở: "Thưa anh, anh có biết ở đây không được đỗ xe không?"
Thẩm Triệt cuối cùng cũng nhìn rõ, đó là một con b.úp bê màu cam hình dài, trên mặt có những giọt nước mắt hình sợi mì rộng, vẻ mặt rất hợp với câu "số khổ" mà cô thường nói.
Anh ngẩng đầu lên, gật đầu với cô: "Vậy lên xe."
Trình Song thành thạo mở cửa xe, ngồi vào vị trí vô cùng quen thuộc. Miệng vẫn không tha người: "Anh là bạn cùng bàn của tôi à? Tôi không đi thì anh cũng không được tan học?"
Nghe thấy cách ví von này, Thẩm Triệt khẽ cười một tiếng, giọng điệu có chút tiếc nuối: "Tôi lớn hơn cô ba tuổi."
Còn biết mình lớn hơn cô ba tuổi à, hành vi đỗ xe ở cửa cứ ở lì không đi nhiều nhất cũng chỉ ba tuổi thôi.
Trình Song thầm phỉ báng bên cạnh, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-bo-co-mua/5297369/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.