Trình Song chưa từng nghe mẹ nhắc đến việc dì Sang còn có một người con trai.
Cô ngẩng đầu nhìn Thẩm Triệt, vẻ mặt khó hiểu trước lời anh nói.
Lúc này ánh mắt Thẩm Triệt nhìn cô có sự chú ý khác thường, giống như thợ săn ẩn nấp sâu trong rừng rậm sẵn sàng săn mồi bất cứ lúc nào, ánh mắt như tấm lưới dày đặc, không định bỏ qua bất kỳ phản ứng nào của cô.
Nhưng những lời tiếp theo vẫn không mang theo cảm xúc như mọi khi: “Nhưng em ấy mất rồi.”
“Em ấy c.h.ế.t vào một ngày mùa xuân, em ấy nói đó là mùa tràn đầy sức sống nhất, cũng là mùa em ấy thích nhất.”
Ánh mắt Thẩm Triệt du tẩu trên khuôn mặt ngây thơ mờ mịt của Trình Song, như không nhìn thấy thứ mình muốn thấy, hơi bất mãn chun mũi.
Anh rút bản kế hoạch trong tay Trình Song ra, bước lại gần cô thêm một bước, nói tiếp: “Em ấy đã chuyển qua rất nhiều bệnh viện, tuy chúng tôi dành cho em ấy sự chăm sóc tốt nhất, nhưng quy trình của bất kỳ bệnh viện nào cũng phức tạp đến mức khó hiểu.”
Anh cau đôi lông mày hơi cao lên: “Người nhà vốn đã vì bệnh tật của người thân mà sứt đầu mẻ trán, những quy trình này nếu có người san sẻ, tôi cho rằng chưa chắc sẽ không có người chịu chi tiền.”
Không biết từ lúc nào, khoảng cách giữa hai người gần đến mức vượt quá ranh giới an toàn mà Trình Song vạch sẵn trong lòng.
Nhưng lượng thông tin trong lời nói quá lớn, Trình Song thậm chí không biết nên mở miệng nhắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-bo-co-mua/5297354/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.