Thời gian chậm rãi trôi qua, Trình Song lại quay về những ngày sáng tối dắt Vượng Vượng đi dạo, thời gian còn lại thì thả lỏng bản thân.
Không biết mọi người có xem một bộ phim Hàn Quốc tên là "Mùa Hè Yêu Dấu Của Chúng Ta" (Our Beloved Summer) chưa. Trình Song cũng chẳng nhớ mình đã cày bộ phim này bao nhiêu lần, bởi vì cô rất ngưỡng mộ ước mơ cuộc đời của nam chính - ban ngày ngủ dưới bóng cây, ban đêm ngủ dưới ánh đèn.
Tiếc là cuộc sống không phải phim Hàn, cô cũng không có tài năng hội họa siêu phàm như nam chính để nuôi sống bản thân.
Nghiên cứu sinh khổ sai vào những ngày cận kề cuối kỳ nghỉ chỉ biết lo âu vô hạn vì chưa hoàn thành nhiệm vụ giáo viên hướng dẫn giao trước khi nghỉ.
Trình Song vào một buổi tối bị d.ư.ợ.c lý mạng làm cho phát điên, đã điên cuồng nhắn tin cho Hạ Dịch Ca.
Đúng vậy, đã tôi không học thì bạn cùng phòng của tôi cũng đừng hòng lén lút học sau lưng tôi.
Nửa đêm mười hai giờ, giờ nghỉ ngơi của người bình thường, Hạ Dịch Ca bắt máy của Trình Song nhưng cũng phát ra tiếng than khóc y hệt cô: “Làm sao đây, tao cảm thấy bài tổng quan của tao thực sự viết không xong rồi, phím Ctrl C và Ctrl V của tao sắp bị ấn đến bốc khói rồi. Không sống nổi nữa! Tao không chỉ là người sản xuất rác học thuật, tao còn là người vận chuyển rác học thuật nữa!”
Trình Song nằm ngửa trên giường, đôi mắt vô hồn nhìn trần nhà, đưa ra đề nghị: “Đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-bo-co-mua/5297348/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.