Kể từ khi về nhà, Trình Song đã nằm lì ở nhà hơn nửa tháng. Ban đầu cô viện cớ với bố mẹ là phải ở nhà tập trung viết luận văn tốt nghiệp. Sau đó bà Trần Lệ Bình cảm thấy có gì đó sai sai, ghế sofa bị cô ngồi lún cả một hố rồi mà cũng chẳng thấy cô bê máy tính ra học hành gì.
Thế là bà bắt đầu dùng bạo lực trấn áp, ép cô xuống lầu đi dạo, nhưng Trình Song luôn có cớ để trốn tránh, không phải hôm nay đau bụng thì là ngày mai giáo viên hướng dẫn tìm.
Cuối cùng vẫn là bố cô nghĩ ra một cách, xin một chú ch.ó Poodle từ chỗ bạn về nhà.
Ngày đầu tiên chú ch.ó về nhà, Trình Song đang cuộn mình trên ghế sofa xem hoạt hình, cô nhìn bố ôm chú ch.ó vào mà có chút khó hiểu.
Tư thế không đổi, nằm ườn trên ghế sofa cất tiếng hỏi: “Bố ôm ch.ó nhà ai về thế?”
Lão Trình dắt chú ch.ó đến trước mặt cô, cởi dây cho ch.ó, trả lời: “Nhà mình đấy.”
Trình Song bật dậy khỏi ghế sofa, không thể tin nổi: “Nhà mình á? Bố bắt cóc ở đâu về thế? Bố muốn con ch.ó này ở lại nhà mình hay bố ở lại nhà mình đây?”
Trình Song từ nhỏ đã thích động vật nhỏ, nhưng khổ nỗi bà Trần Lệ Bình mắc bệnh sạch sẽ nhẹ, không chịu được ch.ó mèo rụng lông, nên cô chỉ đành nhìn người khác nuôi.
Lão Trình đặt dây dắt vào tay cô, giải thích: “Đã nói rõ với mẹ con rồi, mỗi ngày con dắt ch.ó ra ngoài đi dạo, mẹ cho phép bố và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuc-bo-co-mua/5297346/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.