Editor: Rùa Lười
Beta: Hà Mễ
Triệu Mộc Thanh ngồi trên chiếc giường trong phòng mình, hai mắt sáng lấp lánh nhìn anh.
Âu phục đã được cởi ra, áo sơ mi trắng nơ đen, tóc được xịt keo tạo hình tỉ mỉ, cả phòng đầy người nhưng chỉ có anh là đẹp trai nhất.
Anh quỳ một chân, trịnh trọng dâng bó hoa năm mươi bảy bông hồng cho cô, ngụ ý là: "Tôi yêu vợ tôi."
Cô đỏ mặt nhận bó hoa trước mặt mọi người.
Hứa Duy Kinh vỗ tay hô to: "Hôn đi!"
Mọi người ồn ào theo, "Hôn đi, hôn đi!"
Trần Ngư kéo mấy đứa trẻ ra ngoài, "Đứa nào vị thành niên thì tự giác che mắt lại!"
Cậu em họ được phân công trông cửa lúc nãy không tình nguyện, "Có gì hay mà nhìn! Bố mẹ em hôn nhau em còn không thèm che mắt."
"Ha ha ha!"
Bố cậu nhóc bình thường nhìn trung thực thật thà, không ngờ lúc ở nhà cũng như thế nên lập tức bị mọi người trêu chọc.
Ông bố trung thực thật thà mặt đỏ tai hồng lôi thằng nhóc chuyên dìm bố mình ra ngoài.
Triệu Mộc Thanh cũng cười không ngừng, Từ Cảnh Tu lại chẳng hề nghe thấy những thứ đó, hiện tại trong mắt anh chỉ có hình ảnh cô mặc váy cưới trắng ngồi đó.
Anh sợ làm hỏng lớp trang điểm trên mặt cô nên chỉ nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán.
Tiếp theo là kính trà bố mẹ vợ, Từ Cảnh Tu gọi bố mẹ, ông Triệu và bà Trương từng người phát cho đôi vợ chồng một bao lì xì thật dày.
Ông Triệu còn lén nói nhỏ vào tai con rể câu gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cua-vo-cua-chong/1795735/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.