JoonHyung khá ấn tượng trước việc Joey có thể giữ một thái độ bình tĩnh và thản nhiên đến vậy trong khi từng lời nói của cô về quá khứ của Noeul còn nặng hơn đá tảng. Cô đúng là một vệ sĩ mẫu mực. Và khôn ngoan nữa. Từng lời nói của cô kín kẽ đến độ hầu như không có khe hở cho trí tưởng tượng. JoonHyung đã đứng quay lưng lại phía Noeul và Joey trong suốt thời gian hai người nói chuyện, cố gắng tỏ ra tôn trọng sự riêng tư của hai người. Nhưng đương nhiên Joey vẫn dễ dàng nhận ra là trong suốt khoảng thời gian đó, anh chưa để lọt bất cứ một chữ nào khỏi tai. Quá khứ của Noeul quả là một câu chuyện hấp dẫn, nhất là lại đối với một tay găngx -tơ.
"Tệ thật..." Noeul thở dài với chính mình khi đã nghe xong câu chuyện về những việc mình đã làm khi còn là JunSap. Còn JoonHyung thì, đột nhiên trong lòng nảy sinh một sự kính nể nhất định đối với Noeul. Có vẻ như trong tất cả vụ trộm Noeul tham gia từ trước đến nay, chưa từng có hệ thống bảo vệ nào, dù có tối tân và phức tạp đến đâu, có thể ngăn được anh. Gọi anh là một thần đồng ăn trộm cũng chẳng sai. Nhưng JoonHyung biết, điều đó cũng gây tổn hại đến tinh thần con người ta ghê gớm lắm..
Fany ngó qua nhìn JoonHyung, tự hỏi sao trông anh trầm ngâm. "Sao anh chàng này cũng đến đây vậy?" Anh hỏi Byul.
Byul nhún vai, lấy chân đá đá JoonHyung. "Ừ nhỉ, này, sao anh lại cũng theo chúng tôi đến đây nhỉ?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cua-tiem-giat-la/2768665/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.