Đan Sa khép cuốn sách lại, khẽ đưa lòng bàn tay lên, cuốn sách tinh nghịch vốn dĩ tự tiến cử mình đã bay về đúng chỗ cũ trên giá.
Cô tiếp tục rảo bước giữa Tàng Thư Các, hễ ưng ý cuốn nào liền khẽ b.úng đầu ngón tay, thế là cuốn sách đó tự động bay xuống, ngoan ngoãn đi theo sau lưng cô. Chẳng mấy chốc, phía sau đã là một hàng dài những cuốn sách xếp hàng ngay ngắn, cực kỳ lễ phép.
"Ta có một người bạn cũ rất thích đọc sách muốn mượn vài cuốn, cần các ngươi qua đó ở tạm một thời gian."
Đan Sa vừa đi vừa nói.
Dàn "đuôi sách" phía sau vốn đang tiến bước bỗng khựng lại một chút, chúng thi nhau "ngoái đầu" nhìn nhau, sau một hồi ngơ ngác nhìn nhau thì lại tiếp tục nối đuôi bước tới.
…
Cùng lúc đó.
Trong phòng ngủ, khi chủ nhân vắng mặt, những hạt pha lê nơi rèm cửa bắt đầu lay động, khiến những sợi dây cước xâu chuỗi chúng cũng phải đung đưa một cách bất lực.
Chiếc lư hương bằng đồng nhỏ trên bàn hết gãi m.ô.n.g lại gãi mặt, rồi lăn ra ngủ khò khò.
Chiếc gương bạch ngọc dựng đứng bên cạnh lại cố gắng bắt chuyện với mọi người lần thứ n, giọng nói ấm áp như ngọc cực kỳ êm tai: "Có ai nói câu gì không? Mọi người làm sao mà đến được đây thế? Cứ im hơi lặng tiếng mãi thế này không thấy bí bách sao? Hay là để tôi giảng vật lý cho mọi người nghe nhé?"
"..."
Mọi khi vốn chẳng có ai đáp lời.
Nhưng lần này, đột nhiên có một tiếng động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cua-hang-tien-loi-24-gio-cua-ta-than/5263801/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.