Làng Hồ Lô cũng không còn giữ được vẻ yên bình như xưa nữa.
Nhà nhà đều thiếu lương thực, ai nấy đều nhìn nhau bằng ánh mắt dè chừng, đề phòng.
Kho lương nhà A Phúc đã cạn kiệt, cả gia đình phải thắt lưng buộc bụng mà sống qua ngày. Gần đây, ngọn núi sau làng đã bị người ta c.h.ặ.t phá hoàn toàn. Những loại quả xanh chát chưa kịp chín vốn dĩ chẳng ai thèm ngó ngàng, nay cũng chẳng còn lấy một quả. Đến cả nấm dại hay những loại rau cỏ dẫu biết là có chút độc tính, người dân cũng nhổ sạch không chừa tận gốc.
Nhưng bấy nhiêu đó vẫn chẳng thấm tháp vào đâu.
Nạn hạn hán ngày càng trầm trọng, cái đói bủa vây khiến lòng người trở nên quẫn bách đến mức bán con đẻ để đổi lấy một bữa cơm cứu mạng.
Vào khoảng tháng Bảy, trên những cánh đồng khô nẻ bắt đầu xuất hiện những con châu chấu lác đác, rồi chúng sinh sôi với tốc độ kinh hoàng. Những bậc cao niên trong làng biết rằng họa cào cào sắp giáng xuống. Dưới sự kêu gọi của trưởng làng, cả thôn mới góp nhặt mãi mới đủ lễ tam sinh để khiêng đến "Miếu Hoàng Trùng" cầu khẩn trong nỗi kinh hoàng.
Thế nhưng Hoàng Thần chẳng hề ban phúc, trái lại lũ con cháu cào cào của ngài càng thêm hung hãn. Mỗi khi có cơn gió thổi qua, khắp nơi chỉ toàn tiếng đập cánh rào rào, chúng bay rợp trời kín đất khiến người ta phải tê dại cả da đầu.
Mảnh đất vốn đã chẳng còn gì vì hạn hán nay lại bị chúng gặm nhấm đến trơ trụi, nơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cua-hang-tien-loi-24-gio-cua-ta-than/5263799/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.