Ánh nắng từ cửa sổ sát đất tràn vào phòng, phủ lên bóng hình gầy gò đang đứng đó.
Chàng thanh niên tuấn tú nhưng sắc mặt tái nhợt, đưa bàn tay gầy khẳng khiu ra hứng lấy một tia nắng rớt xuống. Ánh mắt anh tràn đầy ngưỡng mộ, dõi theo cánh chim đang tung cánh chao liệng ngoài cửa sổ.
"Nếu mình can đảm hơn một chút, nếu cơ thể mình khỏe mạnh hơn một chút..."
Anh tên là Trần Thanh Thạch, từ nhỏ đã là một "hũ t.h.u.ố.c di động" với cơ thể ốm yếu, nhiều bệnh. Trong mắt người ngoài, anh là một nghệ sĩ có khí chất u buồn, tiếng vĩ cầm trầm bổng của anh luôn khiến người ta liên tưởng đến sự tĩnh lặng và mềm mại của cánh rừng sâu hay những đóa hoa trong gió. Thế nhưng, không ai biết rằng, sâu thẳm trong linh hồn anh là khát khao mãnh liệt về một cuộc sống rực lửa, nhiệt huyết cùng tràn đầy đam mê.
Chẳng biết là do ảo giác hay gì, con chim đang tung cánh ngoài cửa sổ bỗng nhiên đậu xuống một cành cây gần đó. Đôi mắt đen láy tinh anh của nó nhìn chằm chằm vào anh, nghiêng đầu rỉa lông rồi thốt lên tiếng người: "Hãy đến số 2323 đường Vũ Trát, ở đó có câu trả lời mà anh muốn."
Chim biết nói sao? Trần Thanh Thạch còn chưa kịp kinh ngạc thì con chim đã rỉa xong bộ lông, lại vỗ cánh bay cao, nhanh ch.óng biến thành một điểm đen nhỏ rồi mất hút nơi phương xa.
Anh đứng thẫn thờ, không biết vừa rồi là do mình nghe nhầm hay là chuyện có thật. Nhưng chuyện sau thì quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cua-hang-tien-loi-24-gio-cua-ta-than/5260064/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.