Nửa đêm canh ba.
Căn phòng của các thư sinh ở Tây Uyển vang lên tiếng gõ cửa. Khi họ mở cửa ra thì bên ngoài trống không, chỉ thấy một tờ giấy trên đó viết những dòng chữ nguệch ngoạc:
“Lão đạo sĩ là đồ O đảo, tiểu đồng là trái dưa O, ba người c.h.ế.t rồi, ăn sạch bách. Vương công t.ử lưu b.út.”
“...” Đám thư sinh ngơ ngác nhìn nhau, chẳng hiểu mô tê gì.
Phía bên kia gương mây, Dạ xoa và Hoàn Tiêu đạo trưởng đồng loạt nín thở vì cạn lời. Họ thừa biết gã Hàng Viên quân thực chất muốn viết là “Lão đạo sĩ là đồ l.ừ.a đ.ả.o, tiểu đồng là trái dưa giòn”, nhưng khổ nỗi gã học hành nông cạn, chữ nghĩa chẳng được bao nhiêu nên mới ra nông nỗi ấy...
“Hì hì, đồ O đảo, dưa O, thú vị, thú vị thật đấy.” Lão đạo sĩ rút từ trong tay áo ra một trái dưa giòn, biến nó thành hình dạng gã mặt ngựa thân lợn Hàng Viên quân, rồi ngoác mồm c.ắ.n đứt đầu, vừa cười vừa nhai.
Đám yêu quái có mặt ở đó nhìn mà lạnh cả sống lưng, lông tơ dựng ngược. Ngược lại, gã Hàng Viên quân thật lại đứng đó chảy nước miếng ròng ròng, thích thú nhìn “chính mình” biến mất dần trong miệng lão đạo, còn hỏi thêm: “Ngọt không?”
“Ngọt.” Lão đạo nói xong liền chia cho gã một trái y hệt. Thấy hình dạng trái dưa giống hệt mình, Hàng Viên quân chẳng mảy may để tâm, ôm lấy gặm lấy gặm để.
Thực ra ban đầu gã định cằn nhằn với Dạ xoa, bảo là cho giả làm gián điệp mà lại chẳng cho lộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cua-hang-tien-loi-24-gio-cua-ta-than/5246002/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.